Có một lần thật bất chợt, tôi
được nghe một bài hát. Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân
tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể. Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn
chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi, buồn, vui lặng lẽ. Ngỡ như đó là một
tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm, tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một
chút cảm xúc lạ, một chút tò mò. Sao những dòng đời bươn chải, bộn bề, cả
âm nhạc và tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán
chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ lại có
những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế.
Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa. Bài
hát đã làm được điều ấy. Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày
xưa của mình, những người nghiêm khắc, những người diệu hiền, những người
đã khuất, những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại, và cả
những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong cuộc sống khá nhiều lo toan
của mình.
Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung. Ông
vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những
gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắt. Tôi bỗng chợt nhớ
đến lời của mẹ ru ngày nào:
"Sang sông phải bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy"
Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi người, với những người thành
đạt, và cả những người vô danh, để ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc
hạnh phúc, tinh khôi nhất của đời người.