Xin lỗi em chỉ là con " đĩ " Đọc truyện  |  Nghe nhạc  |  Hạnh phúc  |  Tình yêu  |  Đại ca  |  Ăn nhậu  |  Gửi bài  |  Cảm nhận  
Quốc Học Quy Nhơn
Cha mẹ - Con cái
Tình yêu - Hôn nhân
Nữ công gia chánh
Tìm hiểu giới tính
Nghệ thuật sống
Góc nhỏ về Thơ
Cảm nhận âm nhạc
Lời hay ý đẹp
Truyện ngắn
Truyện cười
Chút Tản Mạn
Kỷ niệm mối tình đầu
Cẩm nang doanh nghiệp
Tin học căn bản
Microsoft Word
Microsoft Excel
Phần mềm
Phần cứng
Kiến thức - Thủ thuật
Hình đám cưới anh Ba đen
Hình đám cưới anh Ba đen
 Hình cu Bờm nhà ta
 Hình cu Bờm nhà ta
Thư viện ảnh về trường Quốc Học Quy Nhơn
Thư viện ảnh về trường Quốc Học Quy Nhơn
Bạn bè tôi
Bạn bè tôi
Một thoáng Hà Nội
Một thoáng Hà Nội
My company
My company
Hàm Tân vs Phan Thiết
Hàm Tân vs Phan Thiết
Chuyển Mạch - Bạc Liêu
Chuyển Mạch - Bạc Liêu
Chat với heo1980
Heo1980
Dương lịch

Diễn đàn về công nghệ thông tin sôi nổi nhất tại Việt Nam

Linh kiện vi tính giá sỉ - Máy vi tính giá rẻ

Website về HIV-Giới Tính-Tuổi Trẻ

Website cung cấp dịch vụ domain - hosting

Website cung cấp tin tức

Nam An Duong Co.,ltd

www.antsoft.info

Số người đang online: 
Số lượt truy cập: 
Người thấy
     Người Thầy
  Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy,
để em đến bên bờ ước mơ
Rồi năm tháng sông dài gió mưa
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa

 

Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa ....

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
sáng soi bước em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai
Thầy vẫn đi,

Cảm nhận:

Có một lần thật bất chợt, tôi được nghe một bài hát. Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể. Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi, buồn, vui lặng lẽ. Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm, tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mò. Sao những dòng đời bươn chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ lại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế.

Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa. Bài hát đã làm được điều ấy. Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mình, những người nghiêm khắc, những người diệu hiền, những người đã khuất, những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại, và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.

Người thầy trong bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy thật bao dung. Ông vượt qua bao gian khó, nhọc nhằn, luôn nặng lòng với cuộc sống, với những gương mặt học trò đã được bàn tay ông nâng niu, dìu dắt. Tôi bỗng chợt nhớ đến lời của mẹ ru ngày nào:
 


"Sang sông phải bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy"

 


Tôi mong sao bài hát ấy sẽ đến được với mọi người, với những người thành đạt, và cả những người vô danh, để ai cũng được tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc, tinh khôi nhất của đời người.

KN

 

Thầm mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với cô ...

Đọc truyện   |   Hạnh phúc   |   Tình yêu   |   Đại ca   |   Flash vui   |   Nhạc   |   Bài viết   |   Gửi bài   |   Giới thiệu   |   Cảm nhận   |   Liên hệ