|
Ngày Hôm Qua Là Thế |
| |
Ngày hôm qua là thế chìm khuất trong mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên |
|
Ðợi em qua đường phố thao thức, cả gió mưa
cũng dịu dàng
Ngày hôm qua, dù nắng bôi xóa, dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng, về trên hàng cây và gió tha thiết
Chỉ có em nơi nào, đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm, từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ, nơi nào
Vàng phai đi mùa thu, để lá hoa hết phiền muộn
Ở ngoài kia, còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước, một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Ngày hôm qua cạn lối, chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau
::: Việt Anh :::
|
Bất chợt có một lần chat, có một cô bé hỏi, có biết
bài " Ngày hôm qua là thế không ", chưa nghe bao giờ, cô bé nói bài đó hay
lắm, thế là tò mò, tìm lời... đọc lời bài hát thấy có một cái gì đó man mác
buồn, đúng thật " Ngày hôm qua là thế"
Và tối nay, cô bạn đã gửi cho bài hát, nghe Hồng Nhung hát,
một chất giọng nhẹ nhàng, một chất giọng Hà Nội, một chất giọng mà tôi đã
dâm ghiền.... Nghe đi nghe lại, sao mà buồn thế, từ lời cho tới gia điệu bài
hát.
Ngày hôm qua là thế, nó là như thế thật đẹp va thơ mộng.
Nhưng đó chỉ là những qua khứ, những kỉ niệm còn lại của một mối tình chăng?
Sao mà tự nhiên nó giống tâm trạng mình thế
Ngày hôm qua là thế chìm khuất trong
mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Đang cố tìm và cố tìm những cảm giác cũ, những
cảm giác đã đi qua, và không bao giờ trở lại. Nhạc réo rắc nhẹ nhàng, buồn
thêm.
Có lẽ, có lẽ đây là đọan kết cho một mối tình đẹp, kỉ
niệm vẫn còn mãi trong người ấy. Còn mãi trong tâm trí của người ở lại.
Mãi đứng chờ, chờ mãi một bóng hình... chờ mãi và
rồi chợt nhận ra, mình cô đơn và lạc lõng giữa đời nhau, có nên không?
Ngày hôm qua rồi cũng chỉ là qua khứ, ngày hôm
qua sao cứ thế, kỉ niệm dồn dập về... nhớ em !
Lang mang bậy bạ, chán thật.
|