|
Có những
hình ảnh, những cảm xúc thấp thoáng đâu đó trong chân mây cõi nhớ. Một lần
nào đó, bất chợt tìm thấy, với người thơ, cảm xúc ấy trở nên vần và hóa
thành điệu - điệu tâm hồn của những người viết trẻ, với những nỗi niềm day
dứt khôn nguôi... (Nhà thơ Lê Minh Quốc)
Người ơi!
Chân cầu đá phủ rêu
Trên những phiến phẳng lì
Rơm rạ lơ thơ vướng vào chiều sẫm tối
Cây hoa gạo đỏ màu nông nổi
Thả từng đoá xuống dòng sông đục ngầu
Cuồn cuộn hoa trôi
Ta nghe chiều ấm tiếng em cười
Con gái Bắc má hồng phiên chợ cuối
Em nghiêng vai, nắng thơm như áo cưới
Thẹn thùng nghe câu hát "người ơi!"
Người ơi!
Nước chân cầu cuồn cuộn
Màu phù sa
Kìa em, hoa gạo trôi
Cầu đá giữa làng
Chơ vơ chiều mùa hạ
Bãi chợ vắng
Thật ư, em đi qua ta?
Chiều cũng đi qua ta
Ta dừng bước trên cầu với một ta
Cây hoa gạo vẫn trầm ngâm rắc nhớ
Quay lưng
Nghe môi mình gọi chẳng nên lời
Chiều
Em ra cầu
Đôi mắt xa vời
Ru con
Nước sông ngầu đục
Hoa trôi một mình...
|