Ngày hôm qua không như là ngày thơ bé vốn đùa
chơi
Ðồi non cao, mắt ngời đen ngủ vùi
Ngày tuổi yêu gió hương đồng
Tuổi mây trắng như cỏ xanh
Ngày tôi đã biết yêu một dòng sông
Ngày hôm qua không như là ngày tôi ngắm những vì
sao tận trên cao, rất cao những đêm màu
Chuyện tình tôi vốn không lời, giờ xa tít giữa ngàn khơi mà xanh thắm,
những cơn mưa lòng tôi
Ngày hôm qua như áng mây, bao hão huyền giấc xưa kỷ niệm. Để giờ đây tôi
vấn vương muộn phiền
Ngày hôm qua tan biến mau nhưng khắc sâu mãi trong tâm hồn. Để lòng tôi
thêm nét yêu quê hương
Ngày hôm nay tôi yêu thầm người con gái mái tóc mộng mơ đầy hồn nhiên,
trắng trong đến bất ngờ
Chuyện tình tôi giống như bao người, nhiều mơ ước cho riêng mình thôi.
Buồn man mác, tiếng mưa rơi lòng tôi
Ngày hôm qua như giấc mơ, trôi rất nhanh những âm thanh buồn. Tuổi còn
xanh khao khát quay về nguồn
Ngày hôm qua em hiển nhiên trong phút giây thoáng xưa ẩn hiện. Ðể nghìn
năm tôi nhớ em muôn niên...
::: Nguyễn Kim Tuấn :::